

[24/12/09] Sometime
Author: ๑•ิ.•ั๑ Chocolate Mina
Lâu lâu mới vô đây nghịch ngợm tẹo :X
Một vài dòng điên điên không dùng trí óc ![]()
….
Just wanna hold me tight… !
Today, i write ur mes in my NBook! … I read it again n again, i can understand it much more than!…:x and i know ur feeling – ur love …
It’s make me crazy…!
Now…
…I’m thinking abt u! :”]
………….Wait for Tonight!
read comments (0)[1/12/2009] Thật dài, thật xa…
Author: ๑•ิ.•ั๑ Chocolate Mina
Một ngày thật dài, dài lê thê…
Núi công việc cứ muốn ập lấy nó…! Thật sự thấy mệt…
Có lẽ nó cần bỏ đi cái thói quen mở những dòng “cảm xúc” ra đọc mỗi khi nó thấy mệt. Tại sao ư? Nó đọc xong, cảm giác còn mệt hơn, còn đau hơn…!
Mệt!…
Đành im lặng thôi…!
Vớ vẩn, lăng nhăng, bắng nhắng, không biết suy nghĩ, thiếu đứng đắn và trưởng thành, càng không phải người sâu sắc…
Tại sao lại giữ tôi lại khi ai đó cảm thấy như thế?
Tại sao phải nói ra như thế?
Thật đáng sợ…
Bạn thân?? là thế ư?
Có những lúc tôi muốn mình được sống với 1 niềm tin gì đó, nhưng rồi họ vẫn mang những niềm tin đó đi…
Cuộc sống ???
Im lặng…!
[22/11/2009] Cảm giác…!
Author: ๑•ิ.•ั๑ Chocolate Mina
Những ngày cuối tuần không rảnh rang nhưng lại bình yên đến lạ!
Cảm giác mình không chạm tới…không với tới…nhưng ấm áp!
Vu vơ ngồi nghe 1 bài hát…miệng lẩm nhẩm theo…! Nó thấy lòng nhẹ tênh!
Nó không muốn nghĩ đến việc phải đưa ra quyết định vào lúc này ! “Không ai có thể nắm được cơn gió cả…nó cũng giống 1 cơn gió…cơn gió lúc hiu hắt dịu dàng, lúc lại mạnh mẽ lạnh lùng”
….
Hôm nay nó vẫn thế, vẫn ngu ngơ và không sâu sắc…!Không hối hả khi gặp người nào cả…!
Nó muốn những gì nó nghe thấy, nó đọc được đều là thật …, nhưng hình như là không thể
Lâu quá rồi, giờ có lẽ nó đã quên mình phải làm gì, phải như thế nào….
Có khi nào, nó sẽ để tuột mất không?
[25/10/2009] Yên tĩnh
Author: ๑•ิ.•ั๑ Chocolate Mina
…Muốn viết nhưng chẳng có gì để viết
…….Muốn nói nhưng lòng nó không có gì để nói cả
………..Muốn chạy đi đâu đó nhưng chân đã chùn bước
…………..Muốn đứng dậy nhưng không còn đủ sức
………………..Muốn khóc nhưng chẳng còn khóc nổi
……Chỉ chầm chậm và lại điềm đạm đi về con đường cũ…
Ở quá khứ có người đã từng hỏi…tại sao trc việc như thế nó vẫn có thể điềm đạm vậy…?
Nó thầm nghĩ: Nó không điềm đạm, chỉ là nó đang để mọi thứ trong nó tự chết đi theo cái cách nhẹ nhàng nhất
………
Không giống như khi nó gặp ng đầu tiên – ng nó coi là quan trọng vs cuộc đời mình.
Nó đã đau đớn và dằn vặt biết bao nhiêu, đã hối tiếc, đã cầu xin…! Nó đã làm mọi điều có thể – với ng đầu tiên nó coi là quan trọng.
Người thứ 2 – Niềm tin đặt nhầm chỗ…
Bàng hoàng, hoảng hốt, sợ hãi…! Nó biết mình không đủ sức để tranh cãi, để đánh nhau, để doạ nạt…! Im lặng và để cảm giác chết từ từ trong tim. Lần đầu – nó biết …mình có thể chịu đựng và im lặng đến khủng khiếp…! Lần đầu – nó biết – nó có thể lạnh lùng và tàn nhẫn đến cùng cực… – Đâu còn nó của ngày xưa?
Người thứ 3 – Những hi vọng cuối cùng…
Có bàng hoàng, có hoảng hốt, có sợ hãi…cái gì cũng có đủ cả…
Lại 1 lần nữa, ngắm mình trong tự truyện…và nhận ra…có 3 con người – 3 người mình đã nâng niu trong tim – 3 con người đó đều đến và đi theo 1 phương thức…!
Khi Đến – hi vọng, niềm tin…làm nó thấy nó đang được sống…
Rồi khi Đi – dìm chết những tâm hồn, quay lưng với niềm tin và hi vọng…
Nó muốn dừng ở đây…! Tìm 1 chỗ cho riêng mình, để đứng ngắm nhìn cuộc sống…! Chỉ ngắm nhìn thôi…! Không đặt chân vào đó…và k chạm vào đó…! Để mọi thứ nằm im trong tim…! Thật yên ả!!!

